linh kien may may-- mua may tinh cu tai ha noi

Bảng quảng cáo

Thăm Dò Ý Kiến

  • Theo bạn đề thi tốt nghiệp năm rồi như thế nào ?
  • Dễ
  • Trung bình
  • Khó
  • Quá khó

Đăng Nhập Nội Bộ

Lượt Người Truy Cập

  • mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter

Thông báo

Xem tất cả

Hạnh phúc giản đơn

 HẠNH PHÚC GIẢN ĐƠN

Đào Thị Ánh Nhung (Lớp 10A3)

Cuộc sống đầy rẫy những khó khăn. Bởi từ khi sinh ra, con người đã bị sắp sẵn vào những hoàn cảnh khác nhau, đôi khi họ không hề mong muốn thế. Có người giàu, kẻ nghèo, người thì ốm đau bệnh tật, người thì mạnh khỏe… Tất cả dường như là sự an bài của Thượng Đế, dù muốn dù không ta vẫn phải chịu mặc dù ta cũng biết ước mơ, ta cũng có hoài bão. Tuy nhiên, con người chứ không phải cây cỏ hay vật vô tri vô giác để rồi bị khuất phục trước sự an bài không đáng có ấy – đây là chân lí mà tôi đã học được từ những em nhỏ không may bị khuyết tật ở ngôi trường mang tên Niềm Vui.

Bạn đã bao giờ nhìn thấy hình ảnh những cụ già trong viện dưỡng lão, họ hạnh phúc biết bao khi có người đến trò chuyện cùng mình hoặc các em nhỏ bị khiếm khuyết về cơ thể , khuôn mặt chúng ngời lên vì hạnh phúc khi được nhận quà bánh từ khách đến thăm? Và tôi, tôi cảm hấy lòng mình ấm áp, vui sướng biết nhường nào khi đã tận mắt nhìn thấy những nụ cười trong ánh mắt trẻ thơ ấy – một cảm giác lâng lâng khó tả, nghẹn ngào không thốt nổi nên lời và không một ngôn từ, bút mực nào có thể miêu tả được.

Trước ngày lớp tôi đi giao lưu với những em nhỏ ở trường Niềm Vui một tuần, chỉ với việc chuẩn bị bánh kẹo, hoa quả cùng với tiết mục văn nghệ thôi cũng đủ làm chúng tôi trở nên bận rộn, bận mà vui. Từ đầu năm học, khi nghe Cô giáo chủ nhiệm phổ biến về chuyến giao lưu này, tôi và các bạn đã cảm thấy hào hứng vô cùng, thế nên sau kì thi Học kỳ I vất vả, chúng tôi tổ chức đi ngay. Có thể nói, chưa bao giờ chúng tôi được đi chuyến đi thực tế như thế này. Ngày hôm đó, đứng trước cổng trường đợi xe mà lòng tôi nôn nao khó tả, không những thế tôi còn thấy rất hãnh diện vì lớp 10a3 chúng tôi đã đại diện cho hình ảnh thầy và trò trường Trung học phổ thông Trần Quốc Tuấn để thực hiện chuyến giao lưu này. Ôi vui khôn tả xiết!

Con đường đến với trường Niềm Vui là con đường mà ngày ngày chúng tôi vẫn hay đi học, nhưng hôm nay nó bỗng trở nên khác lạ so với mọi ngày, nó rộng và dài hơn. Lũ bạn tôi cứ ngỡ rằng chúng chưa từng đi trên con đường này cơ đấy! Trên xe, cô trò chúng tôi tổ chức rất nhiều trò chơi thú vị nên chẳng mấy chốc đã gần tới nơi. Chúng tôi đưa mắt quan sát kĩ hơn ở hai bên đường, dường như cánh cổng trường đang dần hiện ra trước mắt chúng tôi. Tôi thấy hồi hộp, vừa sợ vừa vui. Thật ra từ trước đến nay tôi chưa một lần tiếp xúc với trẻ em câm điếc hay tự kỉ,tôi lo sợ chúng vì vui mừng nên sẽ ôm chầm lấy tôi, đến lúc đó tôi sẽ chẳng biết phải làm thế nào. Nhưng những suy nghĩ vẩn vơ ấy trong phút chốc đã bị cơn gió nhẹ cuốn đi, cơn gió của sự tò mò. Lớp tôi xuống xe và đặt bước chân đầu tiên vào trường. Ngôi trường im lặng đến nỗi tôi có thể nghe được tiếng gió xào xạc bên tai cùng với những tia nắng chiều ấm áp đang trải dần trên mái đầu. Các em đang học. Chúng tôi quyết định không vào bằng cửa trước mà đi vòng ra cửa sau để không gây ảnh hưởng đến tiết học của các em. Không hiểu duyên phận ra sao mà chúng tôi đã đi thẳng vào khu vực nhà bếp – nơi những “chú gà con” đáng yêu đang được cô giáo trang diểm. Ôi! Nhìn các em thật là dễ thương! Ngay lúc này đây, tôi mặc kệ các em là trẻ em câm điếc, mặc kệ các em có vội ôm chầm lấy tôi hay không thì tôi vẫn tự tin bước vào để tiếp xúc với chúng. Bởi các em là những người cần nhận được sự quan tâm, chăm sóc, lo lắng và tình yêu thương của mọi người hơn ai hết. Tuy chúng tôi và các em gặp phải trở ngại trong việc giao tiếp nhưng chúng tôi vẫn đáp lại những cử chỉ, “lời nói” của chúng bằng nụ cười thật rạng rỡ. Sẽ chẳng có gì là khó khăn nếu ta quyết tâm thực hiện việc mà ta mong muốn. Chúng tôi tìm mọi cách để giao tiếp với các em: viết ra giấy và hơn thế nữa chúng tôi còn học một vài ngôn ngữ hình thể. Nhìn các em vui vẻ mà lòng tôi hạnh phúc biết bao. Những nụ cười giòn tan của những thiên thần nhỏ đáng yêu trong ngôi trường tràn đầy niềm vui này đã giúp chúng tôi nhận ra hạnh phúc rất đỗi bình dị và đơn sơ.

Sau những giây phút vui vẻ bên “đàn gà con” thì cung là lúc tiết học của các em nhỏ kết thúc. Chúng tôi tiến vào hội trường để tổ chức buổi giao lưu với những tiết mục văn nghệ của các em, của chúng tôi và những trò chơi vô cùng hấp dẫn thú vị mà cô trò chúng tôi tổ chức. Sau đó, tôi cùng các bạn trong lớp đã dành tặng những món quà cho các em. Những món quà này đều do tự tay chúng tôi làm ra và hơn ai hết, tất cả chúng tôi đã gửi vào đó sự yêu thương chân thành từ tận đáy lòng để gửi đến những đứa trẻ không may là các em đây. Nụ cười rạng rỡ vẫn luôn nở trên khuôn mặt ngây thơ ấy, trên đôi môi chúm chím ấy. Thượng Đế đã mang các em đến với thế giới này, nhưng thật không may, ông đã ban cho chúng một cơ thể không hoàn thiện như bao người khác. Ấy thế vậy mà các em đã không cúi đầu trước số phận éo le của mình, các em biết đấu tranh để vươn lên, để sống tốt và để hạnh phúc. Hạnh phúc là đấu tranh. Mà đấu tranh để chiến thắng được chính bản thân mình là cuộc đấu tranh khó khăn nhất để giành được một hạnh phúc trọn vẹn nhất. Hạnh phúc của các em lúc này đơn giản chỉ là được sống, được đối xử tốt, được tới trường như bao bạn bè đồng trang lứa khác. Các em cũng cần được nhận sự yêu thương từ tất cả mọi người. Nhìn các em nở nụ cười hạnh phúc, tôi thấy chúng giống như những cây hoa dại nở ra những chùm hoa rực rỡ ở vùng đất khắc nghiệt, khô cằn sỏi đá.

Cuộc sống là một hành trình để chúng ta tự hoàn thiện bản thân. Sẽ có những thành công hay thất bại nhưng điều quan trọng là dù thế nào đi nữa chúng ta cũng phải tự đứng lên và đứng vững trên đôi chân của chính mình. Có những ước mơ vẫn chỉ là ước mơ dù ta nỗ lực dến đâu nhưng nhờ có nó mà ta mạnh mẽ hơn, yêu cuộc sống hơn và biết cố gắng từng ngày. Chính những em nhỏ không may ở ngôi trường đầy ắp Niềm Vui này đã giúp tôi nhận ra điều thú vị ấy. Các em chính là người chiến thắng, các em luôn biết vượt lên hoàn cảnnh khó khăn và vượt lên chính mình.

Thoáng chốc đã đến giờ chúng tôi phải chia tay với các em. Thời gian hôm nay sao trôi nhanh quá! Tôi bỗng cảm thấy lòng mình lưu luyến và nuối tiếc vô cùng. Giờ đây, chúng tôi khao khát được nhìn ngắm những khuôn mặt ngây thơ, đáng yêu ấy thêm nhiều lần nữa, dù không thực hiện được nhưng chúng tôi cũng cảm thấy ấm lòng bở chúng tôi đã kịp lưu giữ lại những khoảnh khắc ngọt ngào ấy ở đây - ở tận sâu trong trái tim này. Cầm lòng nuốt nước mắt vào tim, chúng tôi tạm biệt các em để ra về. Tôi tự nhủ lòng sẽ luôn nhớ về các em.

Hạnh phúc, một cảm nhận sâu lắng nhất của cả trái tim và lí trí. Rất bình yên bởi nó giản dị, chân thành, rất vĩ đại bởi chính bản thân giá trị của nó. Qua chuyến giao lưu đầy tình thương và ý nghĩa này, tôi đã nhận được rất nhiều bài học về nghị lực sống từ các em. Những nụ cười tỏa nắng ấm áp ấy đã khiến tôi thật sự hạnh phúc.