linh kien may may-- mua may tinh cu tai ha noi

Bảng quảng cáo

Thăm Dò Ý Kiến

  • Theo bạn đề thi tốt nghiệp năm rồi như thế nào ?
  • Dễ
  • Trung bình
  • Khó
  • Quá khó

Đăng Nhập Nội Bộ

Lượt Người Truy Cập

  • mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter

Thông báo

Xem tất cả

Cảm nhận sau một chuyến đi:"Mỗi con người một số phận"

 Ngày 04/10/2017, được sự cho phép và hỗ trợ của BGH Trường THPT Trần Quốc Tuấn, học sinh lớp 12A6 cùng đội tuyển HSG môn Ngữ Văn của trường đã tổ chức chuyến thăm và tặng quà trung thu cho học sinh khuyết tật trường Niềm Vui. Và đây là bài viết của một học sinh về chuyến đi này.

 

Cảm nhận sau một chuyến đi: “Mỗi con người một số phận”.

Thời gian vẫn trôi đi, bốn mùa luôn luôn chuyển con người cũng chỉ một lần được sinh ra và cũng một lần đi vào cõi vĩnh hằng. Cuộc đời của mỗi con người chỉ nằm trong một giới hạn ngắn ngủi mà thôi_dòng chảy nhanh chóng của thời gian một đi không trở lại. Mỗi cuộc đời có mặt trên thế giới này đều đã được sắp sẵn vào những hoàn cảnh khác nhau: có người giàu, kẻ nghèo, người khoẻ mạnh, người ốm đau bệnh tật,... tất cả dường như là sự an bài của Thượng Đế từ trước, dù muốn hay không thì ta vẫn nên chấp nhận đối diện với thực tại. Dẫu cuộc đời còn muôn vàng những khó khăn, thách thức, ta vẫn luôn sống thật mạnh mẽ, có ý chí vươn lên vượt qua nghịch cảnh, sống có lí tưởng, có hoài bão lớn lao vươn tới những điều tốt đẹp nhất. Tôi đã bắt gặp những con người như vậy khi được có cơ hội được đến thăm Trường Niềm Vui.

 

Mỗi con người khi được sống trong cuộc đời này hãy sống thật ý nghĩa _ biết quan tâm, yêu thương, giúp đỡ mọi người. Một hành động nhỏ làm nên một ý nghĩa lớn, sống bằng trái tim đập những nhịp đập ấm nóng tình yêu thương. Đã bao giờ bạn nhìn thấy một cụ già trong viện dưỡng lão vui sướng khi được nói chuyện với những vị khách đến thăm hay những đứa trẻ khuyết tật vui mừng khi có người tặng quà bánh hay chưa? Tôi đã may mắn khi bắt gặp điều đó khi đến thăm các trẻ em khuyết tật ở Trường Niềm Vui. Trong lòng mỗi chúng tôi tràn ngập những cảm xúc vui buồn lẫn lộn. Và đối với riêng tôi, tôi cảm thấy lòng mình một cảm giác lâng lâng đến lạ thường. Có lúc lòng buồn như thắt lại khi nhìn những khuôn mặt đáng yêu kia lại phải mang những khiếm khuyết, có lúc phải ngạc nhiên bởi chính sự lạc quan của các bạn nhỏ ấy, rồi cũng có lúc lòng rộn lên vui sướng vì đã góp phần nhỏ bé của mình sang sẻ yêu thương để các bạn nhỏ khuyết tật cảm nhận được sự yêu thương, niềm tin, niềm lạc quan trong cuộc sống. Có lẽ, những cảm xúc đặc biệt đó sẽ là hành trang chôn dấu trong tim tôi đi đến cuối cuộc đời. Không bao giờ có thể quên đi chuyến đi có ý nghĩa như thế! Một chuyến đi với những cảm xúc mãnh liệt nhất mà không một ngôn từ hay bút viết nào có thể diễn tả hết được.

Chuyến đi ý nghĩa ấy đã được cô Giang _ cô giáo dạy môn Ngữ Văn của Trường THPT Trần Quốc Tuần đề xướng cho cả lớp vào gần cuối năm học lớp 11. Nhưng vì khi đó đang là mùa thi nên kế hoạch đã được dời lại sau thi, lúc mùa thi kết thúc  cũng là lúc chúng tôi nhận được thông báo Trường Niềm Vui đã cho học sinh nghỉ hè từ nhiều hôm trước. Cảm giác chờ đợi đến ngày thi xong để được đi rồi đến cái cảm giác hụt hẫng khi phải lại tiếp tục chờ đợi đến năm học lớp 12. Một mùa hè nữa lại qua đi, chúng tôi bước vào lớp 12 với một tâm thế sẵn sàng. Lúc này chúng tôi nhanh chóng bắt tay vào việc chuẩn bị mọi thứ. Bằng kế hoạch đã được chúng tôi tính từ trước đó một năm, chúng tôi triển khai cho tất cả các bạn cùng thực hiện. Bánh kẹo được chúng tôi chọn lựa và gói cẩn thận, chia thành từng gói quà nhỏ cho mỗi bạn học sinh, những cái thiệp được chúng tôi tự tay cắt dán và viết những lời chúc thật sự xuất phát từ chính trái tim của mỗi người chúng tôi. Công việc chuẩn bị nhanh chóng đã được thực hiện xong.

Và rồi một ngày trời trong xanh không một gợn mây, chim ca reo vui hót ríu rít, ánh nắng vàng rọi qua những cành lá xanh tươi mơn mởn thì cũng là lúc chúng tôi bắt đầu chuyến hành trình từ Trường THPT Trần Quốc Tuấn đến với Trường Niềm Vui. Chúng tôi rất vui mừng, hãnh diện khi đã được là hình ảnh đại diện cho Trường THPT Trần Quốc Tuấn thực hiện chuyến đi giao lưu có ý nghĩa này.

 

Ôi! Thật vui mừng khôn xiết biết bao. Chiếc xe đưa chúng tôi đi qua hết đoạn đường này đến đoạn đường khác. Khi ngồi trên xe các bạn vui mừng hát reo ca vang cả một nẻo đường nơi chúng tôi đi qua, những câu đố, trò chơi được các bạn trong lớp triển khai làm cho chuyến hành trình trên xe thêm phần vui vẻ, náo nức. Bản thân tôi cũng thấy lòng mình vô cùng vui vẻ, rạo rực mong được gặp các bạn nhỏ ấy thật nhanh. Trong suốt chặng đường đi, tôi luôn tự đặt cho mình rất nhiều câu hỏi, có cả những sự tưởng tượng về các bạn nhỏ Trường Niềm Vui như thế nào? Cảm giác rạo rực mong đợi đang sôi sục trong lòng tôi. Một cảm giác rất lạ. Chẳng mấy chốc đã đến nơi. Bước xuống xe, một cánh cổng trường hiện ra trước mắt chúng tôi. Tôi thấy lòng mình hồi hộp quá. Thật sự từ trước tới nay tôi chưa một lần nào có dịp tiếp xúc với trẻ khuyết tật nên tôi không biết mình phải đối diện với các bạn nhỏ ấy như thế nào. Những suy nghĩ vẩn vơ trước đó đã trong phút chốc theo gío nhẹ bay đi mất. Bước vào cổng trường là dãy các phòng học, nơi các bạn nhỏ đang học, khi thấy chúng tôi đi ngang qua các bạn nhỏ đã cười, vẫy tay chào chúng tôi. Các e thật xinh xắn và thơ ngây biết bao. Lớp chúng tôi, cùng với các thầy, các bạn học sinh của Trường Niềm Vui chuẩn bị bàn ghế, xếp ngay ngắn thành nhiều hàng dài dưới kháng sân lớn. Để đón tiếp chúng tôi các bạn nhỏ đã chuẩn bị rất nhiều tiếc mục văn nghệ: nhảy, múa, đánh đàn piano…. Thật khâm phục các bạn nhỏ ấy. Mặc dù không thể thấy được nhưng bạn nhỏ đánh đàn piano kia đã đánh một bản nhạc vô cùng hay _ trên cả tuyệt vời, không thể nghe được nhưng các bạn nhỏ ấy đã nhảy, đã múa. Phải chăng âm thanh và ánh sáng được các bạn cảm nhận bằng một thứ quỳên năng nào đó mà chỉ các bạn ấy mới hiểu, mới cảm nhận được. Để đáp lại những tiếc mục tuyệt vời của các bạn, lớp chúng tôi cũng đã tặng đến các bạn một tiếc mục nhảy đã được lớp chúng tôi tập từ hai tuần trước. Chương trình văn nghệ kết thúc đã để lại trong lòng mỗi người chúng tôi một cảm xúc vô cùng ấn tượng, sẽ chẳng thể nào quên được những giai điệu trầm bổng của chiếc đàn piano mà nhạc công bị khiếm thị và những biểu cảm trên khuôn mặt, cử chỉ nhịp nhàng, uyển chuyển của các bạn nhỏ khiếm thính .

 

Chúng tôi và các bạn nhỏ ấy đã gặp phải những trở ngại trong việc giao tiếp nhưng chúng tôi vẫn đáp lại bằng những cử chỉ thân thiện, lời nói, nụ cười rạng rỡ. Chúng tôi tìm mọi cách giao tiếp với các bạn nhỏ ấy bằng cách viết ra giấy và hơn thế chúng tôi còn học một vài cử chỉ bằng tay để dễ dàng giao tiếp với các bạn ấy. Sẽ chẳng khó gì nếu ta thực sự quýêt tâm thực hiện điều mà ta mong muốn. Chúng tôi như kết nối lại gần nhau hơn nữa. Nhìn thấy các bạn nhỏ khuyết tật vui vẻ, lòng tôi hạnh phúc biết bao.

 

Chương trình giao lưu được tiếp túc với những trò chơi vô cùng hấp dẫn do lớp chúng tôi tổ chức để góp phần làm cho buổi giao lưu được diễn ra vui vẻ hơn. Những món quà cũng được chúng tôi tự tăng làm trao tặng đến với các bạn nhỏ, tuy nhỏ nhưng đó là cả tấm lòng mà tất cả chúng tôi dành hết cho các bạn gửi vào đó.

 

Những nụ cười rạng rỡ, ánh mắt ngây thơ hồn nhiên trong sáng, đôi môi chúm chím của các em còn vươn mãi trong tâm trí tôi. Các bạn nhỏ ấy đã được Thượng Đế ban tặng xuống với cuộc đời này nhưng lại không may mắn phải chịu sự khiếm khuyết, bất hạnh; mong muốn được bình thường như bao bạn trẻ khác, đựơc vui chơi, học tập, được nhìn thấy ánh sáng mặt trời, được nghe âm thanh ríu rít của tiếng chim vào mỗi buổi sớm mai. Cuộc đời thật đang thử thách lòng người. Các bạn nhỏ đang cần lắm sự quan tâm, giúp đỡ, yêu thương từ phía mọi người để các em có thêm niềm tin, nghị lực trong cuộc sống. Con người chỉ thật sự hạnh phúc khi biết sang sẻ yêu thương, cho đi còn là để nhận lại .

 

Mọi thứ trôi qua quá nhanh, thoáng chốc đã đến giờ phút chia tay, chúng tôi ra về trong sự nuối tiếc, vấn vươn vô hạn. Những cái vẫy tay chào tạm biệt của các bạn nhỏ khiến tim tôi như ngừng đập. Tôi không muốn phải chia xa các bạn, tôi muốn thời gian lúc đó ngừng trôi để chúng tôi có thêm giây phút được gần các bạn nhỏ ấy hơn nữa. Tôi thấy lòng mình lúc này buồn hơn bao giờ hết.

Hạnh phúc là khi mỗi chúng ta biết yêu thương, sang sẻ yêu thương, biết quan tâm, giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn, không may mắn trong xã hội. Mỗi người hãy luôn nhớ rằng: hạnh phúc rất đỗi giản đơn, cho đi là để nhận lại. Chính chuyến đi giao lưu ngày hôm đó đã giúp riêng bản thân em nhận ra nhiều điều, để giúp em có thêm nghị lực vượt qua mọi khó khăn, thử thách trong cuộc đời. Em cảm thấy mình thật may mắn hơn các bạn, được vui đùa với chúng bạn, được học tập, vui chơi, được nhìn thấy ánh sáng của mặt trời, được lắng nghe âm thanh của cuộc đời. Vì vậy, mỗi người hãy luôn sống lạc quan, vững tin bước vào cuộc đời, đừng lẩn tránh, có mình trước khó khăn, thử thách. Chính các bạn nhỏ ở Trường Niềm Vui đã khiến cho mỗi người chúng em có thêm nghị lực trong cuộc sống.

 

Xe lăn bánh dần dần rời xa nhưng ký ức về các bạn vẫn mãi trong tâm trí tôi, nơi ấy chắc chắn sẽ là nơi tôi muốn tìm đến thương xuyên vì ở đó có những con người đã mang đến cho tôi cái nhìn mới mẻ về cuộc đời này, một cuộc đời rất bình dị nhưng đầy ắp tình người, một lời cảm ơn và đó cũng là sự khâm phục dành cho ban giám hiệu, các thầy cô và những mạnh tường quân đã ngày đêm chăm sóc, dạy dỗ cho những nụ cười ấy mãi nở trên môi, góp sức cho đời để những bông hoa giàu sức sống ấy luôn tươi đẹp. Ai đó bảo rằng chỉ mỗi một cá nhân không thể ôm trọn cả thế giới nhưng chắc hẳn rằng em sẽ học thật tốt, làm việc thật chăm để sau này sẽ là một tấm áo thật lành lặng để bao bọc được một phần nào đó những mảnh đời khiếm khuyết giữa cuộc đời này.

Nguyễn Thị Cẩm Hệp – Lớp 12A6 – THPT Trần Quốc Tuấn