linh kien may may-- mua may tinh cu tai ha noi

Bảng quảng cáo

Thăm Dò Ý Kiến

  • Theo bạn đề thi tốt nghiệp năm rồi như thế nào ?
  • Dễ
  • Trung bình
  • Khó
  • Quá khó

Đăng Nhập Nội Bộ

Lượt Người Truy Cập

  • mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter

Thông báo

Xem tất cả

Cảm tưởng lần đầu tiên về trường Trần Quốc Tuấn

CẢM TƯỞNG CỦA EM LẦN ĐẦU TIÊN BƯỚC VÀO TRƯỜNG THPT TRẦN QUỐC TUẤN 

Tác giả: Dương Thị Thanh Tâm – 10A1   

Năm học :2009-2010 

          Thế là một mùa phượng đỏ, ve ngân đã qua. Đó là khoảng thời gian mà bạn và tôi thoả sức vui đùa trên những con đê vắng cùng dòng sông mênh mông những nắng, đó là những phút giây lén nhìn qua ô cửa sổ nhìn chùm phượng vĩ xanh non, những nhánh bằng lăng non màu tím mà lòng ước ao những cái búp non kia tách ra thật mau để chúng mình thoả sức vui đùa trong hè nắng cháy. Thế mà thoắt cái chùm phượng vĩ chỉ còn thưa thớt vài nhánh nở muộn và đâu đó trên cành cao không còn nghe tiếng râm ran của những chú ve sầu, cái không khí nóng bức, oi ả của mùa hè hầu như không còn nữa và thay vào đó là không khí mát mẻ của những cơn mưa đầu thu ... và điều đó có nghĩa mùa tựu trường đã đến, tiếng trống trường sắp điểm .... Với tuổi học trò ai cũng có cái nao nao của buổi tựu trường nhưng lần này đột nhiên tôi thấy lạ khi chia tay với chiếc khăn quàng đỏ thắm với mái trường THCS đầy kỉ niệm, ngưỡng cửa THPT dần đến. Một cảm giác bồi hồi là lạ tràn về trong lòng tôi. Tôi ngỡ như mình được trở về với những ngày đầu bước vào lớp 1, cảm giác ấy khó tả như ngày nào.

          Ngày đầu tiên tôi đến với mái trường THPT Trần Quốc Tuấn là một ngày thật đẹp; trời trong xanh, từng vạt nắng vàng trải rộng tên con đường quê quen  thuộc; tôi thấy mình như lớn hơn, duyên dáng hơn trong chiếc áo dài thướt tha mặc dù tôi vẫn có cái cảm giác ngột ngạt khi lần đầu tiên mặc áo dài. Sải bước trên con đường quê tôi bất chợt nhận ra rằng hôm nay nó nhộn nhịp và đông vui hơn rất nhiều so với thường ngày nó rất vắng vẻ; và trên cành cao những chú chim nhỏ ríu rít làm lòng tôi dâng lên một cảm xúc rạo rực, rất khó tả ... Đang miên mang trong dòng cảm xúc ấy, bóng dáng ngôi trường THPT Trần Quốc Tuấn hiện ra trước mắt tôi ngày một rõ.

            Lúc này hiện ra trước mắt tôi là hình ảnh ngôi trường thật khang trang với những phòng thẳng tắp cũng những hàng cây được cắt tỉa thật gọn gàng, toàn bộ khung cảnh của trường trong nắng sớm hiện ra thật đẹp. Khuôn viên của trường rất rộng tôi không ước lượng chính xác được là trường rộng bao nhiêu. Nhưng tôi chợt nhận ra mọi thứ ở đây đều xa lạ và mới mẻ đối với tôi, nhưng bằng lòng kiêu hãnh của một học sinh lớp 10 tôi thu hết can đảm bước vào bên trong bởi tôi hình dung rằng bên trong là một thế giới hoàn toàn khác, ở đó có rất nhiều bí ẩn chờ tôi khám phá ... Bước vào trong tôi thấy sợ bỡi lẽ xung quanh tôi cái gì cũng lạ, cái gì cũng mới cả. Nhìn những cây bàng, nhìn hàng ghế đá tôi nhớ về cấp II những lúc ra chơi ngội tụm 5 tụm 7 nói chuyện và đùa vui thật hồn nhiên, hay là những lúc đuổi bắt nhau quanh gốc cây phượng già .. tôi bỗng cảm thấy tiếc những giây phút ngồi “tám” cùng lũ bạn thân hay là những lúc vắt óc suy nghĩ câu trả lời cho một bài tập khó ... Nhìn những anh chị 11,12 đang vui đùa cùng nhau một cách tự nhiên, thoải mái không sợ sệt hay e dè một điều gì cả tôi ước gì mình cũng là học sinh cũ để khỏi phải sợ sệt, để có thể tự tin bước đi mà không hồi hộp hay lo lắng. Những cảm xúc phức tạp, tôi như quả lắc đồng hồ bị giao động giữa hiện tại và quá khứ, trông tôi như chú nai con  bị lạc giữa một khi rừng già mà không biết đường ra.

            Nhưng lí trí tôi đã chiến thắng được cảm xúc, gạt đi những cảm xúc hỗn độn ấy tôi nhanh chóng đi tìm lớp của mình. Cảm giác nao nao lo lắng len lỏi khắp người tôi. Tôi đã tìm được lớp. Bước vào lớp tôi không dám ngẩng cao đầu bước vào, tôi hơi cúi mặt và bước vào lớp, tôi tìm cho mình một chỗ ngồi, tôi nhìn quanh, những người bạn mới cũng rất giống tôi vẻ mặt của các bạn cho tôi biết rằng các bạn cũng có cảm giác giống tôi như lúc bấy giờ. Bỗng tôi bắt gặp một nụ cười thật dễ thương của cô bạn ngồi bên cạnh, nụ cười của bạn ấy khiến tôi bớt lo lắng và sợ hãi. Chúng tôi làm quen với nhau và hình như giữa hai đứa không còn khoảng cách.

            Trong lúc tôi đang làm quen với một số bạn khác nữa, cô giáo chủ nhiệm bước vào lớp ấn tượng đầu tiên của tôi về cô là khuôn mặt hiền dịu của cô. bài học đầu tiên mà chúng tôi được học là  những hiểu biết về ngôi trường THPT Trần Quốc Tuấn. Mặc dù qua sách báo qua các anh chị đi trước tôi biết được trường là một trường xuất sắc, có truyền thống dạy và học rất tốt, các phong trào của trường diễn ra rất tích cực và trường đã được nhận bằng khen của Thủ tường Chính phủ cùng nhiều bằng khen của Sở và của Bộ Giáo dục ĐT ... nhưng khi nghe cô giới thiệu lại tôi vẫn cảm thấy thích. Lúc này tôi cảm thấy rất tự hào là một học sinh của trường. Tiếp đó, cô dạy chúng tôi bài học về đạo đức về trách nhiệm. Cô dạy cho chúng tôi những việc làm tốt, phải có trách nhiệm với trường lớp, phải có một kế hoạch học tập thật tốt, biết noi gương các đàn anh đi trước vào làm gương cho đàn em đi sau thi đua học tập đem lại những thành tích vẻ vang cho trường. Giọng cô thật truyền cảm và rất có sức thuyết phục, cả lớp ngồi yên nghe cô giáo dạy mà không một tiếng động...

Ở đây cái gì cũng mới, cái gì cũng lạ đối với tôi: trường mới, thây cô mới, các bạn mới, cách học mới, môi trường mới. Tôi phải thích nghi dần làm quen dần với môi trường mới vì ba năm ở đây sẽ quyết định tương lai cho cả cuộc đời tôi. Tôi nghhĩ đây sẽ là khoảng thời gian thật sự gian lao và thử thách nhưng không vì thế mà chán nản hay giảm sút phong độ. Tôi tự  nhủ với lòng mình sẽ cố gắng hết sức nổ lực học tập thật tốt trong ba năm học tới này để không phụ lòng mong mỏi của thầy cô và bố mẹ, để xứng đáng với ngôi trường mình mang tên trường THPT Trần Quốc Tuấn.