linh kien may may-- mua may tinh cu tai ha noi

Bảng quảng cáo

Thăm Dò Ý Kiến

  • Theo bạn đề thi tốt nghiệp năm rồi như thế nào ?
  • Dễ
  • Trung bình
  • Khó
  • Quá khó

Đăng Nhập Nội Bộ

Lượt Người Truy Cập

  • mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter

Thông báo

Xem tất cả

Bồi hồi năm cuối cấp

BỒI HỒI NĂM CUỐI CẤP

Tác giả: Lê Thị Kim Phụng   

       Lớp: 12A3 – năm học: 2009-2010  

        Tản văn

Tùng!Tùng!Tùng!!!......Hồi trống quen thuộc lại vang lên báo hiệu hết tiết học. Tiến trống này theo nhỏ suốt gần 12 năm nay. Và mỗi lần nghe, nhỏ đều cảm thấy hết sức bình thường. Ấy thế mà không hiểu vì sao gần đây mỗi lần nghe những tiếng trống nhỏ lại cảm thấy thân thương làm sao. Có lẽ vì nhỏ cảm nhận được nỗi buồn của năm cuối cấp khi sắp phải chia xa tuổi học trò. Chỉ còn 7 tháng nữa thôi là nhỏ phải chia xa bạn bè, xa thầy cô thân thương, xa mái trường yêu dấu này. Bấy chợt tim nhỏ thấy nhoi nhói, lòng nhỏ nghẹn ngào. Ba năm dưới mái trường THPT Trần Quốc Tuấn với nhỏ đây như là một chặn đường dài giúp nhỏ trưởng thành lên rất nhiều. Cảm xúc đang lâng lâng trong nhỏ bỗng dưng xen vào cảm xúc đó nhỏ nghe có tiếng bài ca quen thuộc “ Trần Quốc Tuấn trường tôi” phát ra từ văn phòng đoàn trường. Tiếng nhạc của bài ca sao mà nghe du dương, ấm áp tình học trò. Nhỏ nghồi ngả đầu vào ghế đá dưới tản cây xà cừ và hồi tưởng lại ngày mình mới vào trường.

             Mới ngày nào nhỏ được tin mình thi đỗ vào trường THPT Trần Quốc Tuấn, niềm vui không tả xiết hiện lên trong nhỏ không tránh khỏi những nỗi lo lắng, bỡi lẽ nhỏ là một cô bé xa trường, nhỏ lo về môi trường học tập mới của mình, về những điều mới lạ mà mình sắp gặp phải, nhỏ lo về chỗ ở trọ, lo những ngày tháng sống xa ba mẹ, không biết mình sẽ vượt qua sao đây rồi còn nhiều vấn đề khác nữa.

             Thế rồi ngày khai trường cũng đã đến, nhỏ tung tăng đến lớp với một bộ áo dài mới trên chiếc xe đạp cũ rích của mình. Nhìn mọi người xung quanh ai cũng chớp nhoáng bỡi một chiếc xe “Martin” mới toanh. Nhỏ cảm thấy hơi chạnh lòng nhưng rồi nhỏ chợt nghĩ đến những giọt mồ hôi rơi trên  áo ba mẹ tần tảo nuôi nhỏ ăn học, nhỏ tự động viên chính bản thân mình không nên đề cao những cái xa xỉ ấy. Bởi vào ngôi trường lạ lẫm, vào một lớp học vẻn vẹn chỉ có bốn học sinh Hòa Định Tây trong đó có nhỏ. Nhỏ cảm thấy hơi sợ bởi cái vẻ lạ lẫm ghê người, nhưng rồi vô tình nhỏ bắt gặp được một ánh mắt đầy thân thiện điểm trên khuôn mặt trìu mến là một nụ cười đầy ắp tình người của thầy Hòa Hiệu trưởng. Chính từ giọng nói mang đậm vẻ yêu thương học trò của thầy kéo nhỏ ra khỏi sự sợ hãi lúc ban đầu, không những thế thầy còn tạo một niềm phấn khởi cho nhỏ ở môi trường học tập mới này.

             Nhìn cảnh vật, nhỏ thấy thời gian khẽ trôi ấy thế mà nhanh thật. Mới đây mà đã gần 3 năm trôi qua, giờ đây nhỏ đã trở thành cô học sinh lớp 12 đã là năm cuối cấp rồi. Mọi thứ với nhỏ giờ đây đã quá quen thuộc. Chính vì sự quen thuộc, thân thiện của trường lớp, của thầy cô bạn bè nên nhỏ không nỡ rời xã những kỷ niệm mà nhỏ đã có, nhỏ làm sao quên được cô Thoa với những tiết học Toán, nhỏ làm sao quên được lời giảng ấm áp trong những tiết học Văn của cô Trang và cả lời giảng đầy sức lôi cuốn của thầy Sung, nhỏ càng không quên những giờ học Sử đầy vui nhộn hứng thú của thầy Thành, và đặc biệt hơn cả nhỏ nhớ lắm người cô giáo chủ nhiệm – cô Hoa với một môn Hóa đầy lý thú và còn nhiều thầy cô khác nữa mà nhỏ sẽ không bao giờ quên được. Nhớ đến thầy cô, nhỏ càng nhớ đến tập thể lớp A3 đầy vui nhộn với 48 người, 48 tính cách khác nhau, nhưng tạo nên một tập thể đầy năng động. Đúng vậy, nhỏ nhớ sao những lúc tụi thằng Dũng, thằng Duy dở một giọng cười “dê” đầy đặc sài nhỏ nhớ dáng vẻ yểu điệu của con Tâm, nhớ tinh cách hơi  “đàn bà” của thằng Đạt nhưng học rất giỏi, rồi nhỏ không thể quên những lúc “chiến tranh” với thằng Hinh....... Hàng loạt kỷ niệm cứ hiện ra trước mắt nhỏ, khiến nhỏ thêm xao xuyến, bồi hồi. Nghe tiếng gió thổi rào xe qua tán xà cừ. Nhỏ sẽ đâu còn được háo hức nghe tiếng con ve gọi hè, nhỏ đâu còn được ngắm những đóa phượng lập lòe trong nắng mới, báo hiệu sắp đến hè hay thoảng nghe trong sân trường một hương thơm mùi hoa sữa, những lúc sang thu. Nhỏ sẽ nhớ những lúc bạn bè khoe áo mới, rủ nhau lên kế hoạch đi chơi mỗi lúc tết đến xuân về. Nhỏ còn đâu cái cảm giác vui sướng khi đạt điểm cao, những nỗi buồn khi bị điểm kém, rồi cả những lúc kiểm tra lật tài liệu, quay cóp. Nhỏ sẽ thèm nghe tiếng thầy cô la rầy, nhắc nhở.

                Những kỷ niệm khó phai mà nhỏ có được ở ngôi trường mang tên vị anh hùng Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn này nhỏ sẽ nhớ mãi nhớ mãi. Trường đã nuôi dạy bao anh tài cho đất nước với nhiều thành tích vượt trội đáng ghi nhận. Nhỏ tự hào vì mình là học sinh trường Trần Quốc Tuấn với 30 năm tuổi này.

            Tùng!Tùng!Tùng!!!......

            Hồi trống bào hiệu vào lớp đã kết thúc khoảng không gian trầm tư của nhỏ, và ca khúc “Trần quốc Tuấn trường tôi”cũng đã giục “ nếu có ước muốn cho cuộc đời này, hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại ......” những câu hát trong bài “Mong ước kỷ niệm xưa” vang lên từ miệng nhỏ cũng như là lời nhỏ muốn nói. Nhỏ ước mình mãi là học sinh của trường, nhỏ thầm cảm ơn tất cả các thầy cô, bạn bè đã cho những tháng ngày của đời học sinh dưới mái trường Trần quốc Tuấn thân thương này. Nhỏ sẽ nhớ mãi nơi đây với những kỷ niệm mà nhỏ đã có. Nhỏ chúc cho tất cả thầy cô sẽ có một cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc với các học trò ngoan hiền. Nhỏ yêu mọi thứ nơi đây...